skip to main | skip to sidebar

Lipero

Sống là phải mơ

TwitterFacebookGoogle PlusLinkedInRSS FeedEmail
  • Trang chủ
  • Giới Thiệu
  • Danh mục
    • Software
      • Windows
      • Ubuntu
      • Mac os X
      • Đồ họa
      • Keygen
    • Công việc
      • SEO
      • Marketing Online
        • Email
        • FaceBook
        • Google
        • Mobile
        • Website
        • Affiliate Marketing
        • Thương Hiệu
        • Quảng cáo
        • PR
        • Quản Trị
    • Thơ- Truyện ngắn
    • Tâm sự
    • Tản Mạn
    • Công nghệ-Đời sống
    • Blogs ảnh
    • Linh Tinh
  • Tuyển dụng
    • Tuyển dụng
  • Liên hệ

Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm sự. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm sự. Hiển thị tất cả bài đăng

18/1/14

14 Điều răn của SEOer

11:29  Unknown  1 nhận xét



1. Kẻ thù lớn nhất của SEOer là SEOer.
2. Ngu dốt lớn nhất của SEOer là spam link.
3. Thất bại lớn nhất của SEOer là không biết học hỏi.
4. Bi ai lớn nhất của SEOer là ghen tỵ.
5. Sai lầm lớn nhất của SEOer là Blackhat.
6. Tội lỗi lớn nhất của SEOer là Ddos đối thủ.
7. Đáng thương lớn nhất của SEOer là lên top rồi mất bóng.
8. Đáng khâm phục nhất của SEOer là vươn lên sau khi rớt hạng.
9. Phá sản lớn nhất của SEOer là đến deadline mà vẫn chưa lên top.
10. Tài sản lớn nhất của SEOer là mối quan hệ.
11. Món nợ lớn nhất của SEOer là tình cảm.
12. Lễ vật lớn nhất của SEOer là site có PageRank cao.
13. Khuyết điểm lớn nhất của SEOer là không dự tính được Google sẽ làm gì.
14. An ủi lớn nhất của SEOer là sau đợt Panda, Penguin nhiều anh em cũng bị rớt hạng giống mình .

Xem thêm

26/12/13

Con người và lòng ích kỷ

08:28  Unknown  1 nhận xét

Dẫu biết cuộc sống này hầu hết mọi người đều tính toán phần hơn cho bản thân. Nhưng nếu bạn cứ sống nhỏ nhen ích kỷ thì người xung quanh bạn cũng vậy thôi. Sống và quan sát những người quanh tôi. Điều tôi nhận ra là sự nhỏ nhen và ích kỷ.

Biết rằng cho là sẽ không bao giờ được nhận lại nhưng tôi tin ở luật nhân quả. Chính vì thế mà tôi không làm điều gì trái với lương tâm và trách nhiệm. Nhớ lúc xưa đi làm tính mình rộng rãi và thường thành điểm yếu cho những lợi dụng. Tôi nhận ra những người đồng nghiệp có quá nhiều nhỏ nhen. Đôi khi tôi cũng vậy. Họ cũng phải sống vì bản thân, không ai cho không ai cái gì cả. Nhưng có những lúc tôi thấy quá nhỏ nhen như vậy thì cũng gây ra ảnh hưởng người xung quanh. Mọi người cũng sẽ trở lên nhỏ nhen và ích kỷ giống bạn. Họ bắt đầu tính toán thiệt hơn như đi mua một mớ rau.

Tôi luôn có vẻ dễ dãi trong mua bán và thường bị chặt chém đắt hơn. Tôi biết điều ấy thật không tốt cho túi tiền của mình. Vì thế tôi luôn dự định mua ít hơn để tránh phải trường hợp bị chặt chém.

 Nhớ những ngày là sinh viên thì tiêu pha dè xẻn tích kiệm từng nghìn một để đủ tiền và giúp cho bố mẹ. Giờ thì đi làm và hiện nay nữa tiêu pha phóng túng hơn và kết quả là tôi đang cảm giác bị mọi người đang lợi dụng sự rộng rãi ấy. Họ thường nghĩ tới bản thân trước xem có lợi gì khi làm việc này hay việc kia. Rồi họ tìm cách lợi dụng điều gì ấy của mình. Đôi khi tôi thấy những mối quan hệ mới xuất phát từ một mục tiêu ích kỷ cá nhân. Họ quen với tôi vì quan hệ lợi dụng một điều gì ấy. Có thể là thông tin về việc gì đó hay sự nhờ vả.

Con người đúng là ích kỷ đáng sợ nhất thế giới này. Đã sống bao nhiêu năm trên Hà Nội này mới nhận ra sự bon chen trong từng ngày. Mọi người toàn nghĩ về mình trước về những lợi nhuận mình sẽ đạt được và những gì mình muốn có. Ngay bản thân những con người mà tôi cho là đáng phải cống hiến vì người khác nhiều thì lại ngược lại họ toan tính nhỏ nhen...

Biết rằng nhỏ nhen tiết kiệm thì mới mong giàu được nhưng than ôi. Giàu có có mang đi được đến lúc chết đâu. Họ để lại trong tôi hình ảnh rất là xấu của sự ích kỷ. Tôi thực sự ghét điều ấy. Tôi muốn mọi người cở mở lòng của mình hơn khi quan hệ cùng mọi người khác hãy tha thứ cho nhau những lỗi lầm. Hãy giúp đỡ nhau trong hoạn nạn. Nhưng điều ấy có mấy ai làm được. Bởi họ đâu có thừa tiền nhiều mà làm điều ấy. ...

Hãy nghĩ suy về thế giới nhân sinh quan. Ai cũng đang lao theo con đường riêng của mình ích kỷ. Đặt biệt là việc mua bán. Tôi cũng đã thử làm và thấy đó là một sự ích kỷ vô cùng. Muốn bán hàng cần phải có mẹo và một vài mánh làm người mua thích thú và bỏ tiền ra. Rồi thì là sự ích kỷ vô cùng của kẻ bán và sự dối trá đầy dẫy trong mọi việc. Không thích họ tẹo nào. Mình cũng có lúc như vậy xong cũng có quá nhiều lúc dễ dãi với tiền nong và kết quả là tôi đang nghèo.....

Hãy biết chi tiêu tiết kiệm và biết làm ra nhiều tiền mới mong giàu có. Nhưng không hẳn cần phải ích kỷ và nhỏ nhen quá thế. Toàn lợi dụng nhau, tôi nghe biết điều này rồi và giờ ngồi ngẫm lại hóa ra người trong gia đình thân thiết nhất và tình cảm mới gần gũi còn ngoài ra tình cảm quan hệ khác quả là gió trôi qua mà thôi.

Xem thêm

21/12/13

Nó và anh...

15:22  hieuph289  0 nhận xét

Cách đây hơn 6 năm, Nó và anh cùng học chung 1 lớp, anh học giỏi nhưng tỏ ra kiêu, nó ko ưa anh và hình như cũng chưa khi nào nói chuyện với anh dù hầu như là ngồi cách bàn trên, bàn dưới. Hết 3 năm, nó ko có ấn tượng nhiều về anh cũng như với tất cả mọi người ở cái thời học sinh tự kỷ.

Nó thi không đỗ, nguyện vọng luôn vào cao đẳng rồi tính sẽ liên thông lên, 3 năm êm đềm trôi qua trong khi ấy nó không biết được là anh phải trải qua bao nhiêu khó khăn, gian khổ.

Hết 3 năm cao đẳng, nó bớt tự kỷ nhưng vẫn chẳng có mối tình nào vắt ngang lên cổ. Trong khi Anh…có bao nhiêu kỷ niệm vui buồn với tình yêu.

Nó kiếm được 1 công việc bình thường, vừa đi làm, đi học, nhiều khi cũng khó khăn, chật vật nhưng đã quyết ko để bố mẹ phải trợ cấp cho mình thêm nữa. Nó có ấn tượng sâu sắc với 1 ng…nhưng nó ngốc nghếch…làm vụt tan tình cảm của cả 2 dù có chút nhen nhóm...nó chưa biết yêu…rùi ng ta nắm tay 1 bàn tay khác…nó vẫn hay nhớ về 1 hình bóng…và cô đơn. Khi hình bóng ấy nhạt nhòa thì nó phát hiện dường như cảm xúc đã trơ trơ như đá…vô cảm…nó vẫn chưa yêu…Trong khi ấy, anh vẫn đều đặn trải qua thêm nhiều khó khăn, nhiều chuyện…tưởng chừng chỉ có ở trong phim.

Và rùi tình cờ anh và nó nói chuyện với nhau từ vấn đề công việc, tán gẫu hằng ngày, nó thấy đó như 1 thói quen ko muốn thiếu…

Nó ngây ngô…Anh từng trải

Và tự khi nào Nó  ấn tượng với anh, muốn đem lại nụ cười cho anh, muốn nhóm lại những niềm tin nơi anh. Anh mún nó từ bỏ đi cái suy nghĩ ấy nhưng nó ương bướng lắm, ko chịu từ bỏ…Hình như nó đã…yêu anh!

Bước chân kiếm tìm của nó muốn dừng bước trên con đường anh đi…nó mún cùng anh đi qua khó khăn đến cuối con đường.

Bờ vai nhỏ bé của nó mún làm điểm tựa bình yên cho anh!





Xem thêm

19/12/13

Rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi...

23:42  hieuph289  1 nhận xét


Mạnh mẽ lên anh nhé...

Rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi...


Em sẽ bên anh...

Xem thêm

17/12/13

Đêm...Tôi đi bán phép màu...

17:05  Unknown  0 nhận xét


 

Ngoài kia phố lên những ngọn đèn hắt hiu, lập lờ...có tiếng chuông nhà Thờ vang vọng lại trong tâm thức tôi...báo hiệu một đêm nữa lại buông xuống, màn đêm tìm về trên không gian vắng lặng mỗi riêng tôi, tôi chờ đợi cho một ngày vội vã đi qua để mình lại được gặp gỡ, chuyện trò hàn huyên bao nỗi tâm sự với Đêm...

Đêm cho Tôi bao cảm giác lạ và...Nỗi buồn!

Tôi thích Đêm...đơn giản vì đêm cho tôi cảm thấy sự nhẹ nhàng để trải lòng với những thứ mờ ảo, đêm với tôi là những điều kỳ lạ, một sự khám phá tinh tế chỉ cho riêng tôi và chỉ có Đêm mới biết...
Đêm...trên những nẻo đường của con phố nhỏ, tôi lặng thầm gót nhè nhẹ từng bước chân vào chiếc ly thủy tinh to lớn của đêm với những cơn gió vô tình lướt qua mái tóc, cho tôi cảm thấy mình thật dịu dàng để hòa tan vào một thứ hỗn hợp rất đặc biệt của Đêm.
Tôi...một người lặng lẽ trong từng bước đi chầm chậm theo từng nhịp gõ thời gian như đang trôi nhẹ trong màn đêm, một kẻ lạ mặt...một vị khách ngao du đến viếng thăm những nơi từng rất lạ mà cũng thân quen...

Tôi yêu cuộc sống những khi về Đêm...

Đêm...đâu đó vẫn còn sự vội vã trên những nét mặt của con người, họ đang lao nhanh qua bao con đường đông đúc của dòng chảy màu đen pha chiếu chút đỏ vàng, sự hối hả để đi về lại nơi mái ấm của góc nhà nhỏ bình yên bên cạnh những người mà mình yêu thương, có được cảm giác che chở, đùm bọc và nương náo trong đêm cô tịch...Hay chỉ là để được nghỉ ngơi sau một ngày bộn bề với bao căng thẳng của cuộc sống, để cho con người và tâm hồn của mình được thư thái và hưởng thụ chút tự do, thoải mái khi đêm về...


Đêm về như đã kết thúc và đi qua hết một ngày, bao thứ lộn xộn, dang dở...phải xếp vào và nằm lại trong đêm. Nhưng vẫn có những câu chuyện, những con người vẫn miệt mài tiếp diễn những cái ngỗn ngang đó...như một thói quen trong vì cuộc mưu sinh, vì cuộc sống! Đôi khi họ chẳng có những phút giây gọi là nghỉ ngơi, đêm về là mở ra một cuộc sống mới, cuộc sống khác nữa... Cũng như chính tôi, tôi thích những phút giây của cuộc sống về đêm, vì ở đó có lẽ tôi được sống với chính bản thân và con người thật của mình, tôi không cần quá nhiều che đậy hay ngụy tạo một lớp ngoài để tránh những tia nắng, ánh sáng của từng ngày qua đi, tôi không cần phải trốn trong một góc nào đó trong căn nhà nhỏ để ngắm nhìn đời! Mà với khi đêm về, tôi lại cảm thấy mình có thể tự tin để bước ra khỏi góc tối của riêng tôi...để đắm chìm trong cả một màn đêm có những màu tối hơn thế nữa!

Đêm...tôi là một con người bé nhỏ, vô danh...khuất dần trong dòng đời với bao con người, chẳng ai để ý đến tôi, chẳng ai biết tôi là ai và sẽ chẳng ai có thể nhận ra tôi...khi vô tình lướt qua nhau! Đêm...đâu đó thả vào trong không khí, tôi cảm nhận được cái mùi quen thuộc...có phải là mùi của làn khói...điếu thuốc tàn mà ai đó hút dở đã bỏ lại trên đường đi?! Có phải là mùi của gánh xôi vỉa hè về đêm, một mùi vị nào đó thoắt ẩn thoắt hiện trong tôi, nó làm gợi nhớ và ảnh hiện lên nhiều thứ của cuộc sống. Đâu đó tôi nghe có những tiếng rao quen thuộc vẫn hay nghe của âm thanh lóc cóc, tiếng gõ leng keng, sục sịch...của những người đi bán hủ tiếu gõ về đêm! Trên con đường xa lạ nào đó, tôi thấy có hình ảnh của những con người lam lũ, vất vả...họ vẫn còn đang đi phát những tờ rơi, vẻ mặt của họ mệt nhoài, cầm trên tay những sấp tờ rơi còn dày và khá nhiều, có lẽ họ đang mong phát cho hết số tờ rơi đó để mau trở về nhà trước khi đêm muộn... Những tờ rơi được phát đến tay của bao con người đang đi lướt qua trên đường...họ cầm tờ rơi và xem trên đó ghi những gì với một vẻ tò mò, thích thú! Với những người lịch sự, nhã nhặn...họ cầm xem, xếp lại rồi cất vào túi áo, túi quần hay chỗ nào đó với một vẻ trân trọng, một số người mỉm cười rồi từ chối không nhận những tờ rơi, có những người chỉ xem một cách qua loa đại khái tờ rơi rồi trả lại, có những người chỉ mới vừa cầm trên tay đã phải vội vã đi nhanh rồi buông bỏ những tờ rơi đó xuống đầy đường...

Đêm...Tôi đi bán phép màu...

Mỗi đêm về là mỗi đêm khác biệt, không đêm nào là giống đêm nào! Có những đêm ôm lòng dịu vời để nhìn về phía xa xăm, những hàng cây cao, dài...những ánh sáng nhợt nhạt, lung linh...Tôi nhìn lên bầu trời chơi vơi những ngôi sao đêm lẻ loi, vẫn đang soi sáng, le lói như đang mỉm cười với tôi. Tôi thấy mình trống trải, cô đơn giữa đêm,...cô đơn với tôi mang một ý nghĩa thật khác, cô đơn không phải là khi ta không có ai bên cạnh đời ta...mặc dù tôi cũng chẳng có ai bên cạnh! Mà cô đơn với tôi là không có một nơi để hướng về, để hình dung hay mơ tưởng sâu xa trong trái tim...

Tôi thấy những nỗi buồn, là những nỗi buồn của tôi, có những nỗi buồn vu vơ, có những nỗi buồn nhỏ nhoi, đôi khi không vui không buồn tôi cũng gọi đó là nỗi buồn! Không biết từ bao giờ tôi đã quen có những nỗi buồn bên cạnh, những lúc đêm về mà không có mặt nỗi buồn thì lại thấy lòng thiếu vắng, hụt hẫng! Nỗi buồn của tôi được lăng-xê qua từng đêm và đến khi tôi nhận ra rằng nỗi buồn đã quá lớn và là một phần không thể thiếu khi đêm về..., đó cũng là lúc tôi thấy những thứ trong cuộc đời tôi trở nên hối hã bởi nhiều thứ, đêm về mình lại có nhiều chuyện phải làm, rất nhiều và lộn xộn mà thời gian dường như lại không có nhiều cho tôi! Có những đêm thật nhẹ nhàng, thảnh thơi để tôi ngắm nhìn, suy tư, trăn trở hay ghi ra những tờ giấy bao thứ cảm xúc vu vơ nào đó mà tôi chẳng biết...cứ thế cho hết một đêm!

Có những đêm tôi trầm ngâm với bao tâm sự, nỗi lòng chất chứa đâu đó, những đêm mà tôi không ngủ...Có những đêm tôi lại bộn bề...đi đến nơi nào đó để bán...phép màu!
Tôi cũng như bao nhiêu con người khác...cũng phải lam lũ, vất vả trong cuộc mưu sinh cho đời sống, đêm về tôi phải bương chải, đi lang thang nhiều nơi cùng thứ phép màu của mình để rao bán!


Ai mua phép màu...?! Tôi bán... 

Phép màu của tôi là những phép màu kỳ lạ, chỉ tôi bán thứ phép màu đó, phép màu được tôi làm lên từ những nỗi nhớ mong manh, dịu vợi, bao ước mơ với nỗi buồn xa xăm, hòa quyện cùng chút xót xa kí ức, nỗi đau kỉ niệm, gắt lên những hạt kim tuyến nhỏ phản chiếu bao màu đơn sắc của nỗi buồn riêng tôi, có những viên châu pha lưu ly màu đen hồng và trên đó mang những vết nứt, vết thâm để lại của thời gian, phép màu nằm trong những lọ thủy tinh không màu, vô hình, trong suốt... nó được cất và giữ gìn ở một nơi kín đáo trong tâm trí tôi mà chỉ có chiếc chìa khóa của đêm mới có thể mở ra để tôi đem phép màu đi bán!

Tôi đi qua nhiều nơi, từng góc phố, con đường, ngõ hẻm...rao bán phép màu trong đêm, tiếng rao lặng lẽ, âm thầm! Phép màu tôi bán không mắc cũng chẳng rẻ, đôi khi phép màu của tôi vô giá...Có vài đêm hiếm hoi tôi đi bán phép màu rất đắt...bán hết rất nhanh, có những đêm tôi chẳng bán được gì cả...phép màu tôi bị ế...vì có lẽ ít ai muốn mua phép màu của tôi, họ chỉ thích những thứ hiện hữu, đôi khi xa hoa và có thêm chút hào nhoáng, họ thích những phép màu vui tươi, rực rỡ và lộng lẫy muôn màu sắc tươi đẹp...chẳng ai thích thứ phép màu u buồn, đơn sắc, kỳ lạ,... Tôi vẫn đi, lang thang trong đêm để tìm người mua phép màu, phép màu tôi sẽ trao tặng, gửi gấm...cho những ai thật sự yêu thích phép màu của tôi...thứ phép màu lạ kỳ, ngộ và khác người như một sự ngỗn ngược của đêm dành riêng tôi. Có khi tôi chỉ trao đổi phép màu của mình cho người mua nó để đổi lấy những thứ thật bình dị, đơn giản...đó có thể đơn thuần là những nụ cười ta trao nhau khi lướt qua thật nhanh, một cái bắt tay, một ánh nhìn trìu mến trên gương mặt ẩn hiện giữa đêm, hay chỉ là một cảm giác ấm áp vô hình nào đó thoáng qua trong tim...

Có khi tôi hạ giá rồi lại tăng giá của phép màu...tùy thuộc vào người mua nó mà tôi gặp trong đêm. Có khi đêm đã tàn lúc quá khuya, chẳng còn ai mua phép màu nữa, tôi lại gom góp bao nhiêu phép màu lại...cất vào trong cõi lòng, tâm trí và đã có đôi lúc tôi nghĩ...có thể mình sẽ không đi bán thứ phép màu đó nữa, tôi hơi buồn vì tôi chợt hiểu...những phép màu do mình làm ra trên những nỗi buồn, ưu tư, xa vợi như thế đôi khi lại mang đến niềm vui, những điều thật khác cho người mua nó, còn riêng tôi...tôi bán phép màu mà chẳng bao giờ tôi lại đem phép màu của mình làm ra để sử dụng, để ước ao hay thử nó dù chỉ một lần, tôi không biết được cái giác khi cầm, sờ, nắm những phép màu đó của mình sẽ ra sao...Tôi muốn làm ra một thứ phép màu cho riêng mình và không muốn bán nó cho ai, tôi khát khao có được phép màu cho bản thân dù cho là nó không thể thực hiện được bao ước mơ nhỏ nhoi của tôi nhưng đâu đó sâu đáy lòng cảm thấy được một sự an ủi, vững tin... Tôi nên suy nghĩ và đắn đo nhiều lắm!, vì để tạo nên một thứ phép màu cho bản thân mình chắc không dễ, tôi không biết tôi sẽ tạo nên nó với hình thù gì?, bằng cách nào?, tôi cần phải có thêm nhiều thời gian nữa...để học hỏi, tìm kiếm và nhờ sự chỉ dạy để có cách thức, nguyên liệu và nhiều thứ khác để tạo nên thứ phép màu đó mà chỉ có duy nhất một người có thể biết được điều đó và giúp được tôi...đó là Đêm...!

 


Xem thêm

12/12/13

Là bạn thân, chúng mình vẫn yêu nhau được chứ?

10:51  Unknown  0 nhận xét

Vì là bạn thân nên cậu cũng chẳng khách sáo mà ném vào mặt tớ mấy câu “độc ác” khi tớ mắc lỗi hay thất bại nhưng sau đó cậu lại là người ôm tớ mà khóc.
 
Vì là bạn thân nên cậu có thể khóc ngon lành trước mặt tớ, khóc chán rồi lại cười mà chẳng chút ngần ngại.

 Cậu không cần phải “làm duyên” trước mặt tớ. Bên nhau chúng ta được là chính mình.

Vì là bạn thân nên cậu cũng chẳng khách sáo mà ném vào mặt tớ mấy câu “độc ác” khi tớ mắc lỗi hay thất bại nhưng sau đó cậu lại là người ôm tớ mà khóc.

Vì là bạn thân nên chúng ta có thể phá lên cười như hai đưa dở hơi mà chẳng ai hiểu có chuyện gì đang xảy ra.

Vì là bạn thân nên chúng ta có thể nói với nhau đủ thứ chuyện mà chẳng bao giờ chán. Chúng ta đã cùng nhau trải qua biết biết bao vui buồn để rồi một ngày tớ nhận ra tình cảm tớ dành cho cậu đã trên mức tình bạn.

Phải, tớ yêu cậu mất rồi!

Tớ luống cuống khi thấy cậu khóc, muốn đưa khăn giấy cho cậu nhưng rồi lại để cậu tự lấy tay quệt ngang dòng nước mắt. Vẫn như trước, vì chúng ta là bạn thân.

Một cú hích tay thật khẽ, một cái bá cổ như thường ngày thôi nhưng cũng làm trái tim tớ loạn nhịp. Lồng ngực muốn nổ tung ra nhưng vẫn nghiêm mặt “con gái gì mà thô lỗ thế sau này đứa nào dám yêu?”. Cậu thì cười xòa nhưng tớ lại đang nghĩ “cậu đừng bá cổ ai khác ngoài tớ nhé!”.

Đôi khi tớ ngốc nghếch vậy đó. Tớ ghen khi thấy cậu nói chuyện với đứa con trai khác, tớ muốn cậu chỉ cười nói với mình tớ, tớ muốn cậu chỉ là của riêng mình thôi. Khi yêu người ta thường ích kỉ như thế đấy cậu à.

Tớ đã phải đắn đo biết bao nhiêu cậu biết không? Tớ sợ tớ sẽ không giữ được tình bạn của chúng mình nếu tớ nói cho cậu biết rằng tớ yêu cậu. Nhưng tớ quyết định sẽ sống thật với trái tim mình. Và biết đâu cũng cũng yêu tớ rồi.

Tớ đã đọc ở đâu đó rằng: “Gặp được nhau giữa cái thế giới bảy tỷ người này là cái duyên nhưng đến được với nhau còn cần cái nợ”. Định mệnh buộc chúng ta vào với nhau với danh nghĩa “bạn thân” rồi, giờ chuyển đổi thành “người yêu” chắc cũng không quá khó phải không cậu?

Dù chúng mình là bạn thân hay người yêu thì cậu hãy cứ là chính mình, cậu chẳng phải thay đổi đâu vì như thế tớ không quen. Tớ yêu bạn thân của tớ cơ mà chứ không phải một người chỉ mang hình hài của bạn tớ.

Tớ biết rằng là bạn thân có thể thành người yêu nhưng chiều ngược lại thì rất khó. Nhưng cậu hãy tin tớ như tin vào tình bạn bao nhiêu năm của chúng mình. Tớ không hứa hẹn điều gì cả, tớ chỉ có tình bạn và tình yêu song hành thôi, như thế cậu có sẵn sàng bước đi cùng tớ không?

Và vì chúng mình là bạn thân nên yêu nhau được chứ?
P/S : nguồn sưu tầm

Xem thêm

10/12/13

Nếu 1 ngày em mệt mỏi vì yêu anh !!!

19:08  Unknown  0 nhận xét

Em có thể sẽ bước đi trên một con đường mới khiến em thoải mái, sẽ ở bên người cho em những xúc cảm ngọt ngào của hạnh phúc. Em có thể ra đi, nhưng xin em, đừng đi mãi mãi…
Có một ngày, anh biết, bàn tay em sẽ chối từ nắm lấy tay anh dù là trong rét lạnh…
Có một ngày, anh biết, em sẽ hờ hững với vòng tay anh, dù là một cái ôm từ đằng sau thật chặt như ngày xưa em từng muốn…
Có một ngày, anh biết, nước mắt em rơi sẽ không còn vị mặn bởi những phai nhạt từng ngày của yêu thương…
Có một ngày, anh biết, em sẽ thôi không dỗi hờn, không oán trách những phút vô tâm ngốc nghếch đến đáng trách của anh…
Có một ngày, anh biết, em sẽ không thấy mình còn cảm thấy lạc lõng trong trái tim anh nữa…

Vì em đã lựa chọn bước đi…
Có một ngày, anh biết, em sẽ thôi không còn tự hỏi mình liệu tình yêu anh dành cho em đã lớn đến bao nhiêu nữa…
Bởi ngày đó, anh hiểu, em đã mệt mỏi vì yêu anh…
Anh nhìn sâu vào đáy mắt em và nhận ra một điều chưa bao giờ em nói, rằng “Em muốn dừng lại, sau những gì đã qua…”.
Bàn tay em đã muốn buông lơi để nắm lấy một bàn tay khác.
Trái tim em đã lỗi nhịp để gọi một cái tên khác, không còn là anh....
Những vô tâm, những hẫng hụt, những khoảng trống lòng… đã vô tình đẩy mình đi xa nhau. Cả hai chúng ta đang dần dần cô đơn trong những yêu thương mà anh và em từng có…
Nếu một ngày em mệt mỏi vì yêu anh, hãy nói anh nghe… 
Đừng âm thầm chịu đựng những phút giây bên nhau mà lặng yên đến ngột ngạt. Đừng để tình yêu từng ngày trôi qua một cách nặng nề và gò bó…
 Bởi những yêu thương mình từng có đã thật đậm, thật sâu… 
Đừng khóc một mình, buồn một mình, thương mong một mình… 
Hãy nhớ, bản thân mình cũng rất đáng được trân trọng, nâng niu…
Nếu một ngày em quá mệt vì phải yêu anh, thì anh, sẽ buông tay em ra như chưa từng được nắm lấy…
 Con tim có những lý lẽ riêng của nó, cả anh và em đều không có quyền trói buộc những điều đó trong những thứ chỉ na ná tình yêu…
Và hôm nay, anh đã buông tay em ra rồi đấy. 
Em có thể sẽ bước đi trên một con đường mới khiến em an nhiên, sẽ ở bên người cho em những xúc cảm ngọt ngào của hạnh phúc tròn đầy. Em  có thể ra đi, nhưng anh xin em đừng đi mãi…
Nếu một ngày em mệt mỏi vì yêu anh...
Bởi những ngày không em…
Liệu đã quá muộn màng khi đến lúc ta xa nhau anh mới biết, với anh, em đã là tất cả. Và sẽ mãi là tất cả, chỉ của riêng anh…
Nếu một ngày em quá mệt vì phải yêu anh, hãy đi thật xa và anh sẽ không níu kéo. Vì anh tin có một ngày em sẽ quay lại, khi em đã quá mệt vì phải ở xa anh…
Bởi định mệnh đã lựa chọn em – ngay từ lúc bắt đầu – sẽ là yêu thương của anh mãi mãi – cho đến sau này, cho đến cuối con đường…
Anh sẽ chờ, sẽ đợi, dù nắng, dù mưa… đến khi em trở về!

Xem thêm

7/12/13

Viết cho một ngày thứ 7 không có em

17:19  Unknown  0 nhận xét


Từng ngày, từng giờ, từng phút, từng giây lặng lẽ trôi qua. Có bao giờ em ngồi một mình đếm giọt thời gian rơi và nhớ đến tôi như tôi đang nhớ em lúc này chăng? Thành phố đã lên đèn tự bao giờ, con đường Bạch Đằng thay cho mình một màu áo vàng phai nhạt, những ngọn đèn đường vươn dài ánh sáng trên dòng sông Hàn êm đềm rồi phản chiếu không gian tạo nên hai mặt âm dương khiến cho cảnh vật nơi đây trông thật hiền hòa và cũng có một cái gì đó đượm buồn. Có ai đó đã từng nói rằng: “Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ”.Có lẽ, không gian buồn nơi đây xuất phát từ tâm của tôi chứ không xuất phát từ vạn vật hữu tình xung quanh.Tôi đã vô cớ đem nỗi buồn của mình gửi vào không gian để rồi khi gửi tâm hồn qua ánh mắt đâu đâu tôi cũng thấy hình bóng em trên con đường kỉ niệm này…

Hôm nay là ngày cuối tuần, những cặp tình nhân đang tay trong tay hạnh phúc bên nhau. Họ trao cho nhau tình yêu và nỗi nhớ vào một ngày thứ 7 yêu thương và đâu đó một vài nụ hôn vội vã lướt nhanh mang theo sự nồng ấm của tình yêu quyện vào không gian hữu tình. Đó là những nụ hôn của lứa đôi hạnh phúc vì được ở bên nhau, trao cho nhau sự nồng ấm từ con tim đang yêu và được yêu…Tôi như lạc lõng giữa không gian quen thuộc, cảm giác như mình đã trở thành người thừa trên con đường này khi không có em sánh bước bên cạnh… Sực nhớ đến một bài thơ đã từng nghe được ở đâu đó, tôi ráp vội vào không gian hiện tại như để tìm lấy một chút gì đồng cảm:

“Họ yêu nhau, họ thích chiều thứ 7
Hoàng hôn về họ lại dắt nhau đi
Tôi không yêu tôi ghét chiều thứ 7
Hoàng hôn về tôi lại thấy cô đơn…”

Uh! người ta yêu, người ta trao cho nhau chiều thứ 7 của lứa đôi hạnh phúc. Tôi cũng yêu nhưng tôi lại đang lang thang lẻ bước một mình. Em có nhớ tôi? Đôi lúc, trên con đường xuôi ngược, con tim tôi không ít lần loạn nhịp khi thoáng thấy dáng người quen thuộc. Có phải em? Câu hỏi còn chưa kịp trả lời thì như một phản xạ tự nhiên, tôi phóng như bay về phía hình bóng ấy để rồi trăm lần vạn lần thất vọng khi bắt kịp “bóng người dưng”. Tôi ngốc thật phải không em? Làm sao người đó là em được, em đã đi rồi, đi đến một phương trời xa lạ, rời xa thành phố nơi có tôi cùng những kỉ niệm luôn hướng về em. Chắc tại tôi vẫn chưa chịu chấp nhận sự thật đấy thôi. Mà cũng có thể tại con đường và không gian nơi đây tạo cho tôi cái ảo giác rằng em vẫn còn đây”. À…à…cái này người ta vẫn hay gọi là “bệnh tương tư” đây mà…Gượng cười cho cái lí do mình vừa nghĩ ra và cũng gượng cười để tự an ủi mình rằng: “Chỉ tại tôi quá nhớ em thôi”.
Blog Radio 15: Ngay thu 7 khong em⬦
Phải! Tôi là kẻ cô đơn đang chới với trong kỉ niệm nhưng nỗi cô đơn của tôi không đồng điệu với nỗi cô đơn trong bài thơ vì nó là nỗi cô đơn của kẻ không yêu còn tôi… nỗi cô đơn của tôi là nỗi cô đơn của người đang yêu nhưng không có người yêu bên cạnh, là nỗi cô đơn của sự ganh tỵ khi trở thành người thừa trên con đường quen thuộc, là nỗi cô đơn của kẻ “không được là chính mình” khi một nữa yêu thương đã rời xa, là nỗi cô đơn của nỗi nhớ đong đầy và đó là… nỗi cô đơn ngọt ngào của tình yêu.

Con đường kỉ niệm vẫn nằm đó, hình bóng em vẫn đầy ấp không gian và nỗi nhớ trong tôi vẫn mãi dâng tràn nhưng sao giờ đây, con đường kỉ niệm trong tôi bỗng trở nên xa lạ quá. Uh, mà cũng đúng thôi, đường chẳng của riêng hai chúng mình nên khi vắng em đường đã “thay tên” mất rồi còn đâu. Có cảm giác như bước chân mình đang lạc lối, cảm giác như bước chân mình đã mệt mỏi, tôi quay trở lại quán nét quen thuộc như để vơi đi sự hụt hẫng và trống vắng trong lòng…

Hình ảnh: Deviantart

Bước vào quán, thằng bạn đang ngồi ở máy chủ mở nhạc. Nó bật chế độ random cho nhạc tự chọn bài và không biết là hữu duyên hay sự trùng hợp ngẫu nhiên mà nhạc lại nhảy bài “Thành phố buồn”… Bài nhạc vang lên với giai điệu buồn sâu lắng, là một lời tâm tình của kẻ đang yêu nhưng không có người yêu bên cạnh. Chắc tâm trạng của người nhạc sĩ ấy cũng giống như tôi khi viết bài nhạc này…
“Thành phố nào, nhớ không em nơi chúng mình tìm phút êm đềm.Thành phố nào vừa đi đã mỏi? Đường quanh co quyện gốc thông già…Thành phố buồn lắm tơ vương, cơn gió chiều lạnh buốt tâm hồn và con đường ngày xưa lá đổ giờ không em sỏi đá u buồn, giờ không em hoang vắng phố phường…”
Hay quá phải không em? Sâu sắc thật. Những thứ vô tri vô giác như cơn gió chiều, như đường phố, như sỏi đá, như lá vàng cũng biết buồn, biết thương, biết nhớ. Nhưng dù có gom hết những điều đó lại cũng không thể nào sánh bằng nỗi nhớ đang làm thổn thức con tim tôi đâu em… Đang mải mê trong điệu nhạc thì một khung chát hiện lên.Tôi đọc rồi ngẩn người nhìn về phía máy chủ. Không biết thằng bạn đang nghĩ gì mà lại lấy một câu trong bài nhạc gửi cho tôi:

Đố mi: “Thành phố nào vừa đi đã mỏi?”

Tôi cười buồn rồi send câu trả lời cho nó :

Thành phố vừa đi đã mỏi… "Thành phố buồn... Thành Phố Vắng Em" 

P/S : Blogs Radio 




Xem thêm

1/12/13

Chia sẻ Cảm nhận của 1 SEOER từ cái nghề bội bạc !!!

17:32  Unknown  0 nhận xét


Vẫn tay trắng, ai bảo làm SEO là giàu ?

Tôi không thể thống kê được có bao nhiêu cái "vệ tinh" mà tôi đã tạo trong nghề làm seo của tôi, đã quên để rồi cho nó vào ký ức, tôi cũng không thống kê được số lượng website và diễn đàn làm cho khách, và tôi cũng không thể thống kê được số lượng công ty tôi đã từng cộng tác, chuyển việc ... Và cái dễ thống kê nhất đó là tài sản của tôi khi làm seo trong bằng ấy năm : Vẫn một cái điện thoại, tất nhiên , nhưng đẹp hơn theo thời gian, hai cái Laptop, một cái xe máy, hết, chả còn gì, túi rỗng đến nỗi có hôm còn ăn mỳ gói, có hôm lại đi ăn hàng oai như cóc ... cuộc sống bập bênh hơn vài nghề khác.

Bạn tôi có một số chả học hành gì, vào nhà máy làm lương cũng 8 củ, còn tôi nhìn lại chả bao giờ được cái số lượng ấy, maximum thì cũng chỉ lên được 6 củ, vậy là hạnh phúc lắm rồi, nhưng ở cái đất Hà Nội này bằng thế bèo quá ... không đủ sống nếu không khéo co lại ...

không biết bao giờ mới kiếm được nhiều tiền thế này ????

Lên diễn đàn chém gió chơi, thấy mấy hội "đồng nghiệp" cùng nghề SEO với nhau kêu than ở Việt Nam mình lương SEO thấp quá, cơ bản là ngày càng người ta tự đi học SEO, hiểu SEO quá nên dân Seo khó kiếm trác, nhớ cái thời hoàn kim vài năm về trước, chỉ cần khéo léo đi SPAM chằng đục trên các diễn đàn là từ khóa cứ thế lao lên như tên bay, rồi nó ra thuật toán nọ thuật toán kia, rồi nó đổi thuật toán, ra cái mới, cải tiến, đâm ra dân SEO tự mình chui vào cái guồng của cỗ máy tìm kiếm, cứ hoa hết cả mắt lên ...

Bạn gái và dân làm SEO !

Ờ ! gái mú một tí, hôm trước bạn gái hỏi tôi: Anh ơi thế kết cục lại SEO nó là cái gì ? Em nghe mãi mà không hiểu anh làm gì , cứ thấy lông bông kiểu gì ấy ...

Nghe đến đó nản luôn, biết nói sao giờ, giải thích mãi rồi, nhưng nàng lại thấy tôi ngồi viết lách cả ngày, rồi thiết kế web, rồi mạng xã hội, nàng sẽ nghi ngờ rằng sao anh bảo SEO là tối ưu công cụ tìm kiếm, tối chỗ nào hả anh ? Rồi sao suốt ngày thấy anh ngồi hí hoáy viết lách thì tối cái gì mà ưu công cụ tìm kiếm ?

Hê ! chỉ dân SEO mới hiểu, tất cả các phần công việc đó đều liên quan tới làm SEO chứ bộ ? SEO mà không biết viết lách, không biết thiết kế web thì sao được gọi là SEO , thậm chí SEO còn đứng trên cả bọn lập trình web ấy chứ ...

Dân làm SEO không có nhiều thời gian

Đúng rồi còn gì, này nhé: ngày tôi làm ca thường, tối về tôi nghiên cứu các thuật toán mới , cách làm mới, hoặc rảnh ra cũng ngồi mà viết lách, tôi có nhiều thứ phải viết hơn bình thường ... đấy, làm gì mà có thời gian rảnh dang ra mà dẫn em yêu đi chơi, đấy là chưa kể thứ 7 chủ nhật là ngày nghỉ mà mình còn phải ngồi đó mà cầy một lũ code PHP, rồi nghiền ngẫm, rồi thiết kế, rồi lập kế hoạch ... ối xào đủ kiểu ...

Thậm chí bạn bè tôi còn phát bực vì đi uống trà đá với tôi thì tôi dán mắt vào cái điện thoại, viết lách trên đó cũng thú vị lắm ... còn đi uống cà phê thì khỏi bàn, tôi dán luôn vào cái Lap-top mà tra từ khóa, kiểm tra thứ hạng, phân tích đối thủ, các thể loại ở đó ...

Nhiều khi cảm thấy nản SEO

Nản thật ấy chứ, dân SEO ai cũng biết rằng làm trong vòng ngày một ngày hai không thể lên từ khóa được, vì chúng ta đang làm cho một cỗ máy với lượng lập chỉ mục khổng lồ mà, nó không dành cho riêng ai, SEO LÀ PHẢI BIẾT KIÊN NHẪN, nhưng các bạn ơi, sếp của các bạn sẽ không cần hiểu điều đó, chả cần biết các bạn chăm chỉ hay lười biếng, cứ sau một tháng mà một lũ từ khóa không lên thì cứ coi chừng, chuẩn bị mà nghỉ đê, mà có khi nghỉ xong từ khóa mới lên ấy chứ, cần thời gian để ngấm đòn ý mà.

Điên tiết nhất là ông sếp ngày nào cũng tạt qua màn hình của mình và hỏi:

Lên chưa em ?
Cái gì lên ? Nếu mà cái "ấy" thì nó lên cả buổi sáng rồi ...
Mẹ mày, từ khóa ý, không lên là tao chết, mày cũng chết với tao đấy nhá ...
Hức ...

Và quen dần với cái nản, có những từ khóa chuối cả buồng, cả tháng lên gần tới top 10 thì chạy mất hút vài ngày, rồi lại lên, lúc đó nhìn cái mặt thằng xếp xó mà xem ... mặt nó đen xì vào, sét đánh từ mắt nó vào mặt mình từng đợt trong ngày ... mẹ nó ...

Hy vọng vào tương lai tươi sáng của SEOer !

Seo ngày càng bùng nổ, hình như ai cũng tin vào điều đó, hoặc cảm nhận thấy điều đó, gần đây bạn tôi mua SH và nhà riêng nhờ bán backlink trên hệ thống của nó, ừ, bùng nổ thật, dịch vụ SEO ngày càng đông đảo các công ty tham gia, rồi các đơn vị cũng ra rất nhiều dịch vụ dạy làm SEO đó thôi ... còn dần dần sẽ : Người người làm SEO, nhà nhà làm SEO cho mà xem, đơn giản như tôi có vài cái hình ảnh đẹp trai, rồi tôi cũng cho lên web mà seo từ ảnh đẹp, ảnh độc ... ảnh đẹp trai ... vân vân ... dễ dàng cho họ biết tên tuổi, rồi người người đang phụ thuộc quá nhiều vào công cụ tìm kiếm website, vậy một ngày nào đó người làm tốt SEO sẽ là bá chủ của bá chủ, chắc chắn vậy ... lời lãi từ dịch vụ này, rồi lương lậu cũng dần khá hơn là cái chắc ...

P/S : Mạn phép tác giả

Xem thêm
Bài đăng cũ hơn Trang chủ

Video

Danh mục

  • Công nghệ - Đời sống
  • Linh tinh
  • Marketing Online
  • SEO
  • Thơ & Truyện ngắn
  • Tâm sự
  • Tản mạn

Thống kê lượt xem

Bài Viết

  • Rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi...
    Mạnh mẽ lên anh nhé... Rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi... Em sẽ bên anh...
  • Thu hút lượng traffic qua 5 cách giật Title
    Tiêu đề bài viết của bạn có thể gây ấn tượng với người đọc về nội dung bài viết đó. Nếu bạn có 1 tiêu đề hay , bạn sẽ khuyến khích khách ...
  • Kiểm tra backlink bằng ahrefs.com
    Nói chung, đã làm SEO thì phải làm backlink. “Content is King” nhưng mà “Backlink is Queen”. Như trên bàn cờ vua, con vua thường chỉ loay ...
  • Chí Phèo - Thị Nở 1 câu chuyện 40 cái title
    Chuyện vui kể rằng, trong Ngày hội các Biên tập-Phóng viên Báo chí không chuyên lần nọ, có tổ chức cuộc thi để tìm ra "Thần tượng ph...
  • Đừng yêu tôi nhé!
    Em chỉ thích thôi. nhưng đừng yêu tôi nhé Thoáng rung động nào rồi em sẽ lãng quên Ừ! chỉ thích thôi. Nhớ đừng yêu tôi nhé Để chú...
  • Chia sẻ Cảm nhận của 1 SEOER từ cái nghề bội bạc !!!
    Vẫn tay trắng, ai bảo làm SEO là giàu ? Tôi không thể thống kê được có bao nhiêu cái "vệ tinh" mà tôi đã tạo trong nghề làm ...

 
Copyright © 2013 Lipero | Powered by Lipero89
lipero89.blogspot.com - Design my Dream, Design my Love, Design my Life